Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận đình tiền tạc dạ nhất chi mai

H.T THÍCH THANH TỪ

*
*
PHẦN II: THI TỤNG CÁC THIỀN SƯ ĐỜI LÝ (tt)

THIỀN SƯ MÃN GIÁC

Thiền đức Sư Mãn Giác sinh vào năm 1052, tịch năm 1096, đời sản phẩm công nghệ 8 chiếc Vô Thông Ngôn. Tiểu sử của Ngài sẽ in trong quyển Thiền đức Sư nước ta, thuộc tác giả. Sau đấy là bài bác kệ thị trúng của Ngài. Bài này đa phần tín đồ học tập Phật và những bên văn uống học các trực thuộc làu.

You watching: Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận đình tiền tạc dạ nhất chi mai

*
Âm:

Xuân khđọng bách họa lạc,

Xuân đáo bách hoa knhì.

Sự trục nhãn tiền quá,

Lão tùng đầu thượng lai.

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tân,

Đình tiền tạc dạ độc nhất bỏ ra mai.

Dịch:

Xuân đi trăm hoa rụng,

Xuân cho trăm hoa cười.

Trước mắt vấn đề đi mãi,

Trên đầu già mang lại rồi.

See more: Lịch Sử Các Cuộc Cách Mạng Công Nghiệp Lần 1, Cách Mạng Công Nghiệp Lần Thứ 1

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng không còn,

Đêm qua sân trước một cành mai.

Giảng:

“Xuân khứ bách hoa lạc, xuân đáo bách hoa khai”. Xuân đi thì trăm hoa rụng, xuân mang đến thì trăm hoa nnghỉ ngơi. Hoa rụng hoa nsống theo thời tiết là chỉ cho tất cả sự vật trên đời này theo thời gian nhưng bao gồm thạnh suy, theo thời gian mà lại có sinh diệt. Thời gian trôi tan thì phần đa vật cũng đưa chuyển đổi dời. bởi vậy bên trên cỏi đời này không có sự đồ dùng làm sao nhưng không trở nên thời gian làm mòn dũa mỏng.

“Sự trục nhãn tiền thừa, lão tùng đầu thượng lai”. Mọi bài toán trôi qua trước mắt, trên đầu loại già đã đi vào rồi. Mỗi trong ngày hôm qua sự vật đổi thay, Hay là lớn lên hay những suy giảm. Về mặt lớn lên, họ tdragon một thửa ruộng, lúa tăng trưởng trường đoản cú mạ non cho đến lúa trổ bông. Về phương diện suy bớt là lúa chín quà cắt đem lại bên xay thành gạo thổi nấu cơm nạp năng lượng. Con tín đồ chúng ta cũng vậy, cũng theo thời gian mà tăng trưởng hoặc suy bớt. Sanh ra rồi béo lên đó là phát triển, nhoáng chốc đầu bạc, da nhnạp năng lượng, già bị tiêu diệt, sẽ là suy sút. bởi thế thì sự vật dụng với bé người đa số bị thời hạn bỏ ra phối hận thay đổi không giới hạn. Cuộc đời là 1 trong loại vô hay lay động, không một ai tất cả gia thế tạo nên nó tạm dừng. Thế bắt buộc già bịnh bị tiêu diệt là cthị trấn đương nhiên, bọn họ đề xuất chuẩn bị gật đầu. Chấp nhận trong niềm tin niềm phần khởi mới là người biết sinh sống là tín đồ trường đoản cú trên. Còn già bịnh bị tiêu diệt đến mà lại bi thảm than, sẽ là bạn không biết sống, vì chưng chưa chắc chắn sống cho cần đề xuất liên tục sống hoài, không còn đời này kế tiếp đời không giống. Bốn câu trên phía trên Ngài diễn đạt sự đồ cùng nhỏ fan luôn luôn luôn lay động vô ttận hưởng sinh diệt cùng với thời hạn.

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình chi phí tạc dạ độc nhất vô nhị chi mai”. Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết, đêm qua sân trước một cành mai. Đừng nói rằng mùa xuân không còn hoa cũng theo đó mà tàn tạ. Không, đêm hôm trước nghỉ ngơi trước sảnh vẫn còn đấy một cành mai tươi thắm. Một cành mai không trở nên ảnh hưởng vì tiết trời, mùa nào nó cũng nngơi nghỉ giỏi tươi. Muốn hưởng thụ hương thơm hoa mai này, fan tu cần Chịu cái lạnh mát buốt thấu xương tủy, phải thiền đức Sư Hoàng Bá nói “ Chẳng đề nghị một phen xương lạnh ngắt, hoa mai đâu dễ ngửi mùi hương hương”.

See more: Lịch Sử: Phan Bội Châu Và Phong Trào Đông Du (1905, Phan Bội Châu Và Phong Trào Đông Du

Trên cuộc đời này dù bé tín đồ cho đến sự đồ vật phần đa bị cách thức vô thường xuyên đưa ra phối, dẫu vậy có một chiếc không xẩy ra vô thường bài trừ. Cái kia Ngài Ngộ Aán hình tượng bằng hoa sen, hòn ngọc, ở đây ngài Mãn Giác cũng nhằm mục đích chỉ mang lại mẫu pháp nơi bắt đầu, cái diệu tánh của mọi cá nhân chúng ta. Cái đó nó không bị thời gian bỏ ra phối, hủy diệt. Như vậy cái nhìn của các thiền lành sư đầy đủ đồng nhất, ngay trong cuộc đời vô thường xuyên biến hoại gồm một chiếc hay hằng không bao giờ biến hoại. Biết như vậy rồi thì Lúc chứng kiến chình họa vô thường xuyên của sự việc vật dụng, của thân người, của lòng tín đồ, họ không bi quan chán nản. Được như vậy mời là tín đồ biết sinh sống, sống mạnh bạo và sinh sống vui.

Chuyên mục: Blog